Có những bộ truyện anime tôi đọc với tâm thế giải trí, nhưng càng về sau càng thấy cổ họng nghèn nghẹn. Ban đầu chỉ là tò mò cốt truyện, rồi đến lúc nhận ra mình đang dừng lại ở một trang rất lâu, không phải vì khó hiểu, mà vì… không muốn lật tiếp. Anime lấy nước mắt độc giả không phải kiểu bi kịch rẻ tiền, mà là những câu chuyện chạm đúng vào ký ức, nỗi sợ, hoặc điều ta từng mất đi.

Nếu bạn từng tự hỏi: “Sao mình lại khóc vì một bộ truyện tranh?” thì có thể bạn sẽ tìm thấy câu trả lời trong danh sách dưới đây.


Vì sao có những truyện anime khiến người đọc khóc nhiều đến vậy?

Điểm chung của những bộ truyện này không nằm ở việc nhân vật chết hay sống, mà ở cách họ sống. Truyện xây dựng nhân vật đủ lâu, đủ sâu, để khi biến cố xảy ra, người đọc không còn là khán giả nữa, mà giống như người trong cuộc.

Đọc xong, tôi thường không buồn theo kiểu ồn ào. Nó là nỗi buồn âm ỉ, rất thật.


Your Lie in April – Nốt nhạc của mất mát

Đây là bộ truyện khiến tôi mất cảnh giác hoàn toàn. Ban đầu rất nhẹ nhàng, âm nhạc, tuổi trẻ, rung động đầu đời. Nhưng càng về sau, từng khung truyện lại như… bóp chặt cảm xúc.

Cái đau của Your Lie in April không phải là cú sốc, mà là cảm giác biết trước điều gì đó sẽ đến, nhưng vẫn không thể ngăn lại.


Clannad – Gia đình, và những điều không nói thành lời

Nếu phải chọn một bộ truyện khiến tôi khóc nhiều lần nhất, Clannad chắc chắn nằm trong top đầu. Không phải vì bi kịch dồn dập, mà vì nó rất đời.

Những chuyện rất nhỏ: gia đình, trách nhiệm, sự trưởng thành… lại chính là thứ khiến nước mắt rơi lúc nào không hay.


Anohana – Khi lời xin lỗi đến quá muộn

Anohana là kiểu truyện tôi không dám đọc lại lần hai ngay. Câu chuyện xoay quanh ký ức, tội lỗi và những cảm xúc bị chôn vùi suốt nhiều năm.

Đọc tới đoạn cao trào, tôi chỉ nghĩ: “Giá như họ nói với nhau sớm hơn…” — nhưng đời thì không có chữ “giá như”.


Violet Evergarden – Chữa lành bằng nước mắt

Violet Evergarden không khiến tôi khóc òa, mà khóc rất chậm. Mỗi chương là một câu chuyện nhỏ, nhưng lại chạm vào những vết thương rất lớn: mất người thân, chiến tranh, chia ly.

Có những đoạn tôi phải dừng lại, vì nhận ra bản thân cũng từng có những cảm xúc như vậy, chỉ là chưa từng gọi tên được.


Grave of the Fireflies – Bi kịch không cần cao trào

Đây là bộ truyện khiến tôi cảm thấy nặng lòng nhất. Không phép thuật, không cứu rỗi, không kỳ tích. Chỉ có chiến tranh và những con người bé nhỏ.

Cái đau của truyện nằm ở sự bất lực. Đọc xong, tôi không khóc ngay, mà im lặng rất lâu.


Angel Beats! – Tạm biệt khi chưa kịp sống

Angel Beats mở đầu khá hài hước, khiến tôi tưởng đây là truyện nhẹ. Nhưng càng về sau, từng nhân vật dần lộ ra câu chuyện dang dở của họ.

Khoảnh khắc chia tay trong truyện không bi lụy, nhưng lại khiến người đọc rơi nước mắt vì quá công bằng và quá muộn.


To Your Eternity – Sống lâu hơn cả nỗi đau

To Your Eternity là bộ truyện tôi vừa thích vừa sợ đọc tiếp. Nhân vật chính bất tử, nhưng những người xung quanh thì không.

Mỗi mối quan hệ đều đẹp, và vì thế, mỗi lần chia tay lại càng đau. Đọc bộ này, tôi nhận ra: sống mãi không phải lúc nào cũng là may mắn.


Có nên đọc những truyện “lấy nước mắt” không?

Có, nhưng hãy đọc khi bạn sẵn sàng.
Những bộ truyện này không chỉ để khóc, mà để:

  • Hiểu hơn về mất mát
  • Trân trọng những mối quan hệ đang có
  • Và đôi khi, để tự cho phép mình yếu lòng một chút

Vậy bộ nào khiến bạn khóc nhiều nhất?

Mỗi người sẽ có một bộ truyện chạm vào họ theo cách khác nhau. Có thể là vì hoàn cảnh giống, có thể chỉ vì đúng thời điểm.

Còn với tôi, những truyện animehay lấy đi nhiều nước mắt nhất không phải vì chúng buồn, mà vì chúng rất thật. Và đôi khi, khóc xong rồi, lòng lại nhẹ hơn một chút.